Cầu siêu cho người theo đạo Công giáo.

Print Friendly, PDF & Email

Cầu siêu cho người theo đạo Công giáo.

 

Hỏi:

 

Má em và các anh chị em trong gia đình theo đạo Phật. Ngoài trừ Ba em… Nay Ba em đã lớn tuổi, sức khỏe yếu. Nghĩ đến việc lo hậu sự cho Ba em sau này, tụi em có dọ hỏi ý của Ba thì Ba cho biết, khi Ba mất, Ba muốn tang lễ sẽ làm theo nghi thức Công Giáo (vì Ba không tin vào Phật Giáo, và hơi cố chấp).

Tụi em rất phân vân và cũng không biết phải làm thế nào. Vì tin Phật và tin vào pháp môn Tịnh-Độ nên tụi em rất muốn Ba Niệm Phật để cầu Vãng-Sanh, thoát sanh tử luân hồi, nhưng điều này rất khó lay chuyển Ba em.

Vậy, khi Ba em lâm chung, tụi em có nên Niệm Phật Hộ-Niệm không? Hay có thể Niệm Phật cầu siêu (nhất là 49 ngày) sau khi mất không?

 

Trả lời:

Hộ-Niệm chỉ kết quả khi người được Hộ-Niệm phải tin tưởng, phải phát nguyện Vãng-Sanh và phải Niệm Phật. Chính người ra đi phải có đầy đủ ba món tư lương này. Nếu người ra đi không tin, không nguyện, không Niệm Phật thì không cách nào Hộ-Niệm thành công được.

Cách đây mấy tháng, ở Sài gòn, có người cả gia đình đều theo đạo Thiên-Chúa-Giáo, nhưng khi bị bệnh sắp chết, họ được giới thiệu đến các Ban-Hộ-Niệm, họ tin tưởng, cả gia đình đồng hỗ trợ, Ban-Hộ-Niệm đến Niệm Phật Hộ-Niệm và kết quả được Vãng-Sanh, thoại tướng rất tốt. Thật bất khả tư nghì. Nhưng đây là người bệnh đã phát khởi lòng tin, tha thiết cầu Vãng-Sanh và chí thành Niệm Phật.

Ba của Liên Hương không tin, không nguyện, không Niệm Phật thì làm sao có thể Hộ-Niệm được.

Hộ-Niệm không phải là chờ chết rồi mới Hộ-Niệm, mà phải thực hiện trước khi chết, tức là ngay những ngày còn sống phải củng cố Tín-Nguyện-Hạnh của người đó. Đến lúc lâm chung chỉ là giai đoạn chót để hoàn thành việc Hộ-Niệm.

Nếu bây giờ Liên Hương khuyên Ba chấp nhận được điều này thì Hộ-Niệm mới mong có kết quả. Nếu ông cụ không chấp nhận, không những thế, mà còn chống đối thì không thể Hộ-Niệm được. Nếu phan duyên, cưỡng bức Hộ-Niệm thì không có kết quả tốt, mà có thể gây thêm họa cho người ra đi. Nên nhớ, một ý niệm sai lầm trước phút xả bỏ báo thân đưa họ vào đường đọa lạc. Người không tin, chống báng mà mình tới Hộ-Niệm thì dễ làm cho họ phiền não, sân giận, buông lời phỉ báng Phật pháp, v.v… Tất cả đều tạo tội cho họ và chiêu cảm đến những cảnh giới không tốt.

Còn việc cầu siêu thì nên làm. Cầu siêu là chết xong rồi mới làm. Đây là vì lòng hiếu thảo của con cháu. Hãy thành tâm cầu Tam Bảo gia hộ, làm thiện, phóng sanh, in kinh, bố thí, v.v… đem tất cả công đức hồi hướng để gỡ bớt tội cho vong nhân.

Bên Thiên Chúa Giáo mình cũng cần tới cầu nguyện. Nói chung, cứ làm tất cả những chuyện phước thiện, được tới đâu hay tới đó, đễ giảm bớt tội chướng của vong nhân.

 

 

***

 

Mộng: chính là mộng huyễn!

 

 

 

Hỏi:

Nhân dịp tháng 7 Âm lịch này là tháng Vu Lan Báo Hiếu, nên mẹ cháu có tụng Kinh Vu Lan Báo Hiếu, Niệm Phật và hồi hướng cho cửu huyền thất tổ mong tất cả mọi người sớm siêu sanh Tịnh-Độ. Mấy ngày gần đây liên tiếp mẹ cháu thường nằm mộng thấy ông nội và bà nội cháu, thấy rất rõ ràng. Bà nội thì tâm trạng rất vui vẻ, còn ông nội thì buồn rầu. Không biết như vậy là sao vậy chú? Mong chú giải bày dùm. Thành thật biết ơn chú Diệu-Âm. Mẹ cháu đang rất lo lắng!

 

Trả lời:

 

Mùa Vu lan báo hiếu, tụng kinh Vu-lan báo hiếu rất tốt. Người tu Tịnh-Độ, nhất hướng chuyên niệm A-Di-Đà Phật cầu sanh Tịnh-Độ, quyết lòng Niệm Phật rồi hồi hướng công đức cũng rất tốt.

Nhưng để bảo đảm việc Vãng-Sanh, người tu Niệm Phật cần nên “Nhất môn thâm nhập trường kỳ huân tu” để câu A-Di-Đà Phật thâm nhập vào tâm, khi lâm chung tránh khỏi những tạp chủng khác chen vào mà mất phần Vãng-Sanh. Nghĩa là, muốn chắc chắn được về tới miền Cực-Lạc của Phật A-Di-Đà, thì lúc lâm chung phải niệm cho được danh hiệu A-Di-Đà Phật cầu sanh Tịnh-Độ. Người nào đáp ứng đúng theo đại nguyện của đức Phật A-Di-Đà thì được Vãng-Sanh về Cực-Lạc. Khi đã Vãng-Sanh về miền Cực-Lạc rồi, thì ngày Vu-lan họ không cần ai tụng kinh cầu siêu cho họ nữa đâu.

Bây giờ mình tụng kinh báo hiếu cho họ và cầu cho họ siêu sanh là phải chăng, mình nghĩ rằng, người thân của mình không được siêu sanh? Khi hồi hướng xong, họ hiện về báo mộng. Đây là do lòng thành mà Cảm-Ứng. Ứng này có thực hay không, vẫn diễn tả cảnh vô thường, mộng huyễn!

Sống thì đua chen với đời, lợi lợi danh danh. Chết thì mong tìm từng phút trong mộng để tỏ nỗi cảm thông!

Đức Phật A-Di-Đà thề rằng, người nào trước phút lâm chung mà nghe được danh hiệu Ngài, niệm được danh hiệu Ngài, dẫu cho mười niệm cầu sanh Cực-Lạc mà Ngài không tiếp dẫn về Tây-Phương thì Ngài không thành Phật. Về Tây-Phương thì thành Thánh chúng, thành Bồ-Tát, không còn là mộng huyễn nữa.

Có pháp nào cao hơn pháp Niệm Phật? Có công đức nào cao hơn công đức Niệm Phật? Có câu kinh nào vượt qua câu Phật hiệu A-Di-Đà?

Vậy thì, tại sao người thân chúng ta lại không được siêu sanh vậy? Vì không Niệm Phật cầu sanh Tịnh-Độ khi lâm chung.

Đây rõ ràng là một bài pháp thật hay, thật thấm thía cho người còn sống vậy!

Bây giờ, trong giấc chiêm bao, mình thấy người thân hiện về, dù vui hay buồn, dù đẹp hay xấu, dưới bất cứ hình tướng nào vẫn là còn trong sáu đường luân hồi khổ ải. Trong sáu đường đó, đường nào có thể thoát vòng sanh tử? Mà hơn nữa, Phật nói, “Nhơn thân nan đắc” mà! dễ gì vào được ba đường thiện!

Cho nên, người đã gặp được Phật đạo mà chưa ngộ đường nào thành đạo, đường nào luân hồi, thì đáng tiếc lắm thay! Mờ mờ mịt mịt đường tu, thì dẫu có tiếng là tu, nhưng kết quả vẫn tiếp tục chìm trong bể khổ!

Mộng mị do chính tâm mình ứng hiện. Dù thực hay giả, đúng hay sai vẫn là cảnh vô thường mộng huyễn!

Những hiện tượng thấy được trong giấc chiêm bao, dù vui hay buồn gì cũng chỉ là giấc mộng! Biết là mộng rồi, thì hãy mau buông mộng xuống mà ngày đêm Niệm Phật cầu về Tây-Phương. Vĩnh Gia Thiền sư đời nhà Đường nói, “Mộng lý minh minh hữu lục thú, Giác hậu không không vô đại thiên”. (Trong mộng rõ ràng có sáu thú, ngộ rồi đại thiên cũng trống không). Lục thú là lục đạo luân hồi. Người chưa ngộ đạo giống như người nằm mộng, thấy đủ thứ tưởng là thực mà thành giả.

Vậy thì, xin đừng chấp vào giấc mộng làm chi cho thêm mộng mị! Khi đã mộng, dù giấc mộng đó là thực hay giả, thì rõ ràng sáu đường luân hồi đang trói chân mình, trói chân người trong mộng, chưa ai thoát ly được.

Vậy thì mau mau tỉnh ngộ, quyết lòng Niệm Phật để lúc lâm chung niệm được mười câu Phật hiệu mà thoát vòng trần lao. Nghĩa là, đừng đi lòng vòng, đừng tu lòng vòng, đừng cầu lòng vòng, đừng mơ lòng vòng, đừng tưởng lòng vòng… nữa.

Thương người thân quá cố, không cần gì phải chờ tới ngày vu-lan mới tụng kinh hồi hướng công đức, mà hằng ngày, ngày ngày, sáng, trưa, chiều, tối luôn luôn Niệm Phật. Đi, đứng, nằm, ngồi, nói, nín… niệm mãi trong tâm câu Phật hiệu. Chiều lại hồi hướng cho pháp giới chúng sanh, hồi hướng cho lịch đại oán thân trái chủ, hồi hướng cho ông bà, cha mẹ, cửu huyền thất tổ, bà con quyến thuộc trong nhiều đời nhiều kiếp, nguyện cầu cho họ siêu sanh. Thì mình tạo vô lượng công đức và người thân cũng hưởng được lợi lạc vô biên và hóa giải được biết bao nhiêu những oan trái tiền khiên.

Lục tự Di Đà vô biệt niệm,

Bất lao đàn chỉ đáo Tây-Phương.

Tạm dịch:

(Sáu chữ Di-Đà chuyên tâm niệm,

Về tới Tây-Phương đâu khó khăn)

Mình Niệm Phật cầu sanh Tây-Phương thì mình về Tây-Phương. Mình khuyên người thân quá cố của mình Niệm Phật cầu về Tây-Phương thì người thân của mình cũng có thể siêu sanh Tịnh-Độ.

Nếu người thân quá cố của mình không biết Niệm Phật, thì khi mình về tới Tây-Phương Cực-Lạc thì người thân quá cố của mình thoát được các cảnh giới tối tăm trong tam ác đạo. Công đức lớn biết là bao.

Niệm Phật, quyết sanh Tịnh-Độ chính là đường thành đạo cho mình, cứu độ ông bà cha mẹ, cứu cửu huyền thất tổ, cứu độ vô biên chúng sanh vậy.

A-Di-Đà Phật.

Diệu-Âm.

(09/09/2009)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *