Coi chừng chó mèo

Print Friendly, PDF & Email

Coi chừng chó mèo.

 

Hỏi:

Người được Hộ-Niệm là một ông cụ 89 tuổi đã được Hộ-Niệm gần 1 năm, mỗi tuần 2 lần, mỗi lần 1 giờ. Ông vẫn còn tỉnh táo chỉ không đi được thôi và phát âm khó nên thường niệm thầm theo Ban-Hộ-Niệm. Ông và gia đình đều rất thành tâm, nhưng gần đây ông hay bị hôn trầm trong giờ Hộ-Niệm.

Bên cạnh ông luôn luôn có một con chó đi theo, bất cứ ai lại gần nó, nó đều không bằng lòng. Vì Ban-Hộ-Niệm quen thuộc rồi nên nó không cắn. Như anh đã hướng dẫn trong các buổi nói chuyện về Hộ-Niệm. VT sợ chú chó sẽ là chướng ngại khi ông lâm chung.

Theo Anh trường hợp này phải xử lý như thế nào? (Ban-Hộ-Niệm và gia đình của ông cần làm những gì?)

 

Trả lời:

Cảm ơn VT đã hỏi một câu hỏi rất hay, rất đặc biệt, rất cần cho người đi Hộ-Niệm và gia đình người bệnh, nhất là ở thôn quê Việt-Nam.

Câu hỏi có mấy vấn đề riêng rẽ.

1) Ông cụ lâu nay tỉnh táo, nhưng gần đây lại hôn trầm trong giờ Hộ-Niệm.

Có thể là gần đến giai đoạn cuối cùng nên ông thường rơi vào trạng thái hôn mê chứ chưa chắc là hôn trầm lúc Hộ-Niệm đâu. Người nghiệp chướng nặng, trước lúc lâm chung khó tránh khỏi cảnh này. Không những hôn trầm, mà coi chừng nhiều khi bị oan gia trái chủ tấn công đến thất điên bát đảo trong tâm mà mình không hay đó! Đây là chuyện thường tình chứ không có gì đặc biệt.

Hãy khuyên gia đình ăn chay, phóng sanh, làm thiện, bố thí, cúng dường, niệm Phật, v.v… hồi hướng công đức cầu giải oan gia trái chủ, cầu tiêu tai giải nạn cho ông. Thường lạy Phật, cầu tam bảo gia bị, và thành tâm thay cho ông sám hối nghiệp chướng. Tuyệt đối không sát sanh hại vật.

Nếu ông cụ nằm lâu năm quá, hãy chăm sóc kỹ một chút, có thể ông mệt mỏi quá mà sanh ra như vậy. Hãy xoa bóp các khớp xương, xoa lưng, các huyệt ở thái dương, sau ót, vai, bóp tay chân để máu huyết lưu thông tốt hơn. Xoa bóp trên đầu nhiều một chút để tránh chóng mặt nhức đầu, tránh hôn trầm. Thỉnh thoảng nên cho uống chút nước để khỏi bị thiếu nuớc mà kiệt sức. Ăn uống khỏi cần kiên cữ nữa làm chi. (Hẳn nhiên là ăn chay mới tốt nhé).

Khuyên ông cụ mau mau sám hối nghiệp chướng, ngày đêm niệm Phật cầu Vãng-Sanh. Mau mau buông xả, đừng lưu luyến gì khác, vì ngày giờ ra đi không còn xa nữa đâu. Con cháu trong nhà phải tích cực hỗ trợ đuờng Vãng-Sanh cho ông cụ, nếu con cháu không hỗ trợ thi coi chừng bị trở ngại lớn đó.

Và, đây cũng là một bài học rất hay, khiến cho người tu hành chớ nên ỷ lại. Bây giờ thì lý luận trên mây xanh, chứ lúc cuối đời thì coi chừng mê man bất tỉnh. Triệu triệu người tu hành, khó tìm ra một người thoát vòng sanh tử là do chuyện này đây.

Vậy thì mau mau buông xả, đừng chấp, đừng chê, đừng luyến lưu, đừng tham sân si nữa. Hãy mạnh dạn buông tất cả xuống để tìm đường Vãng-Sanh về với Phật A-Di-Đà. Tất cả những sự yêu thương, giận hờn, ganh ghét, v.v… trên đời này đều có duyên nợ cả. Người biết tu hãy biến tình yêu thành tri kỷ, biến thù hận thành bạn hiền. Hãy quyết lòng chuyển tất cả những duyên nợ này về Tịnh-Độ hết đi, để chúng ta cùng nhau về Tây-Phương thành Phật độ chúng sanh thì hay hơn. Đây chính là vì chúng ta yêu thương nhau đó.

Đời là khổ, người tu hành biết khổ thì hãy mạnh dạn lìa khổ ra để đi về cõi Cực-Lạc, đây gọi là “Cát ái”, có lìa bỏ ái nhiễm mới thoát ly Ta-Bà, mới thoát được nghiệp chướng, mới tránh được cảnh hôn mê ở giây phút cuối cùng.

2) Bên cạnh ông luôn luôn có một con chó đi theo, bất cứ ai lại gần nó đều không bằng lòng.

Đây là điểm chính của vấn đề. Nêu lên câu hỏi này rất hay.

Nếu VT đọc kỹ trong “Khuyên Người Niệm Phật”, thì có chỗ Diệu-Âm đã nói đến vấn đề này rồi. Nhưng bộ sách KNNP dày quá, mấy ai có thể đọc hết được bộ sách đó.

Nêu chuyện này ra để giúp cho nhiều người cùng biết, thì câu hỏi này thuộc về loại “Vì lợi ích chúng sanh mà hỏi”, công đức vô lượng.

Nhiều người Hộ-Niệm mà không chú ý đến chuyện này, nhiều khi công phu Hộ-Niệm cả năm trường có thể bị phá hỏng bởi một con chó, một con mèo trong nhà. Thật đáng tiếc! Nhất là, rất tội nghiệp cho người chết!

Ông Cụ thương con chó, con chó thương ông Cụ, nó cứ bám sát theo ông Cụ để bảo vệ cho ông, thì đây thật sự là một chướng ngại rất lớn cho đường Vãng-Sanh của ông Cụ. Thương là “ÁI”, nhớ là “LUYẾN”. Luyến ái con chó thì thật sự là hiểm họa cho kiếp số của người trong tương lai!…

Trước khi Hộ-Niệm, những lời dặn dò gia đình, có điều yêu cầu gia đình, nếu có nuôi chó, nuôi mèo, nói chung là gia súc, thì phải nhốt chúng lại, không được để chúng đi lại tự do.

Nếu không nhốt được thì phải đặc biệt lưu ý coi chừng chúng, đừng để chúng lại gần, nhất là lúc lâm chung, lúc vừa tắt hơi.

Hơn nữa, không được để chúng lai vãng trong suốt thời gian Hộ-Niệm, sau khi tắt thở, cho đến khi thật sự an toàn Vãng-Sanh.

Lưu ý: canh chừng không an toàn bằng nhốt lại. Ở đây không những không nhốt mà còn để con chó đi kèm theo sát bên người sắp chết thì thật là điều hiểm họa, khó đoán trước sự bất tường!

Nên nhớ, lúc tắt hơi xong, ta thì không thấy gì cả, chứ coi chừng con chó nó thấy rất rõ ông chủ nó đang làm gì, đang bị chướng ngại gì, đi đâu, có bị ai hà hiếp không, nó có thể thấy những hình ảnh mà ta không thấy v.v… Nó có thể phản ứng rất mạnh, nhanh chóng, hung dữ… không ai có thể cản ngăn nó được đâu. Ví dụ, nó nhảy vô vồ tới chụp cái xác, cấu xé cái xác người chết (thật ra là nó có thể hiểu lầm, hoặc còn nhiều nguyên do khác nữa…). Nếu bị vậy, thì rất khó được Vãng-Sanh, mà còn tạo cảm giác kinh hoàng cho người chết nữa, đưa đến chỗ đọa lạc. Hậu quả sẽ dữ nhiều hơn lành. Không tốt!

Vì thế, nên khuyên người nhà nhốt nó lại, nếu không nhốt được thì nhờ ban thú y họ cho thuốc ngủ trước để nhốt lại. Khuyên ông Cụ phải biết xa con chó ra, không nhớ nó nữa. Lúc chết mà nhớ thương con cháu còn bị trở ngại thay, huống chi quyến luyến con chó!

Xin đừng để quá trễ!

Câu hỏi này cũng là dịp nhắc nhở người Hộ-Niệm, khi Hộ-Niệm phải chú tâm coi chừng mèo chó. Bên này xem chừng bên kia, nếu thấy có mèo chó tới thì đứng lên chận chúng lại, hay đuổi chúng đi.

A-Di-Đà Phật.

Diệu-Âm.

(20/10/2008)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *